000 Tôi đang mơ. 001 Một giấc mơ thoáng qua mà tôi sẽ quên đi ngay khi mở mắt. 002 Nhưng nó đem đến một cảm giác chân thực đáng sợ, đến nỗi khiến tôi muốn thét lên. 003 Và rồi tôi nhận ra rằng mình đang mơ. 004 'Nếu đây là mơ, thì mình muốn tỉnh dậy,' tôi nghĩ vậy. Nhưng mong ước đó không trở thành hiện thực. 005 ---Đó là khung cảnh quen thuộc. 006 Có ai đó đang tiễn tôi. 007 Tôi không biết tên người ấy. 008 Không thể nghe được giọng nói của người ấy. 009 Nhưng tôi có thể nhận thấy sự hiện diện của người ấy thật rõ ràng. 010 'Tạm biệt.' 011 Chỉ một lời thế thôi cũng thật nặng nề và lạnh lẽo. 012 'Em không thể ở bên anh nữa.' 013 'Thế nên---' 014 'Tạm biệt nhé.' 015 Cuối cùng giọng nói đó trở nên dịu dàng và thật êm ái. Nhưng chẳng ích gì. 016 Sự dịu dàng ấy chỉ càng khiến tôi thêm đau khổ. 017 'Anh không cần phải nhớ lại đâu.' 018 'Hãy quên em đi.' 019 'Anh thực sự không cần nhớ về em.' 020 Tôi không muốn phải nhớ lại 021 Tôi phải nhớ lại 022 ---Tôi không muốn phải nhớ lại. 023 Phải rồi. 024 Đúng như có người đã nói với tôi. 025 Đây là điều tôi không cần nhớ lại làm gì. 026 ---Quên nó đi. 027 Thời điểm vẫn chưa chín muồi. 028 Nghĩ thế, cuối cùng tôi cũng tỉnh dậy khỏi giấc mơ đó. 029 ---Tôi không muốn nhớ. 030 Nhưng tôi cần phải nhớ lại. 031 Không hiểu sao tôi lại nghĩ vậy. 032 Trái tim tôi ngập tràn cảm giác tức giận, ăn năn và hối hận. Tôi cảm thấy những việc khác chẳng còn ý nghĩa gì nữa. 033 Nhưng... không còn thời gian nữa rồi. 034 Đã đến lúc cần nhớ ra rồi. 035 Tôi phải nhớ lại. 036 ---Tiếng nước khẽ chảy. 037 Là tiếng mưa chảy xuống máng nước bằng kẽm. 038 Dù mới tỉnh dậy khỏi giấc mơ đó, âm thanh ấy khiến tôi thấy ảo não (não nề). 039 Một vài tia sáng vượt qua được làn mây mỏng chiếu sáng yếu ớt. 040 Tôi định ngồi dậy để bật đèn, nhưng khi nhận ra có người ở ngay cạnh gối mình, tôi ngạc nhiên dừng lại. 041 [Phorni] 042 "Chào buổi sáng." 043 [Chris] 044 "... Chào buổi sáng." 045 Vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, nên trí nhớ của tôi vẫn còn hơi rối. 046 [Phorni] 047 "Cũng không phải chuyện gì mới, nhưng mặt anh khi ngủ trông cứ như trẻ con vậy," 048 Phorni vui vẻ nói, như thể cố xua đi bầu không khí ảm đạm. 049 Đáng lẽ tôi nên tươi cười với cô ấy, nhưng lại không làm vậy. Thay vào đó, tôi nhắm mắt và cố gợi lại giấc mơ đang dần vuột khỏi trí nhớ của mình. 050 Tiếng mưa rơi rả rích như thể cố xóa đi những kí ức đó. 051 Cơn bực tức của tôi dâng cao khi càng nhớ thì chỉ thấy một đám mây dày đặc che phủ tâm trí mình (thì lại thấy đầu mình rối như tơ vò). 052 Tôi chỉ có thể nhớ được vài lời. 053 'Tạm biệt.' 054 'Em không thể ở bên anh nữa.' 055 'Đã hết thời gian rồi.' (Đã đến lúc rồi.) 056 Chỉ có vậy. 057 [Phorni] 058 "A, anh lại ngủ tiếp rồi. Đã tỉnh rồi thì đàn ông lên một tí và mở mắt ra đi." 059 [Chris] 060 "... Này, Phorni," 061 Tôi hỏi sau khi mở mắt trở lại. 062 Tôi không nhớ được chi tiết nào thật rõ ràng, nhưng tôi chắc rằng mình đã nghe thấy ít nhất ba câu đó. 063 [Chris] 064 "Em có nói gì trong khi anh đang ngủ không?" 065 [Phorni] 066 "... Hử? Em nói là anh không nên ngủ tiếp nữa... Thế anh ngủ thật đấy à?" 067 [Chris] 068 "Không, trước đó cơ. Lúc anh đang ngủ thật ấy." 069 [Phorni] 070 "Không, em có nói gì đâu. Có chuyện gì vậy?" 071 [Chris] 072 "... Vậy à. Thế thì đừng bận tâm." 073 [Phorni] 074 "Kì thật đấy. Mà thôi, cho em lên như mọi khi đi." 075 Phorni vỗ vỗ đôi cánh cùa mình. 076 Tôi cho cô ấy lên tay rồi đưa cô ấy lên chỗ ngồi yêu thích nơi cửa sổ. 077 Cô ấy bắt đầu nhìn ra ngoài trong khi tinh nghịch vung vẩy chân. 078 [Chris] 079 "Mấy giờ rồi?" 080 [Phorni] 081 "Chín giờ hơn. Đáng tiếc là anh không ngủ thêm lúc nữa, vì đó sẽ là cơ hội tốt để chọc phá anh." 082 Tôi với lấy cái đồng hồ báo thức trên bàn và tắt hẹn giờ. 083 Có lẽ tôi đã quen với cách đánh thức đột ngột của Phorni. Gần đây tôi có thể tự thức dậy trước khi đồng hồ đổ chuông. 084 Mà dù sao, tôi cũng đi ngủ khá đều đặn nên đặt báo thức cũng chỉ là để phòng hờ mà thôi. 085 [Chris] 086 "Ừ... Chắc anh sẽ thay đồ đây." 087 [Phorni] 088 "À, này. Đừng quên bức thư đấy nhé." 089 [Chris] 090 "Anh cho nó vào cặp từ hôm qua rồi." 091 Phorni gật đầu tán thành và nhìn ra cơn mưa bên ngoài, ra hiệu chấm dứt cuộc nói chuyện. 092 [Phorni] 093 "Sao vậy nhỉ? Hôm nay lại mưa nữa à?" 094 [Chris] 095 "Như mọi khi." 096 [Phorni] 097 "Nghĩa là trời đẹp nhỉ." 098 [Chris] 099 "... Như mọi khi," 100 Tôi trả lời, và cùng ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. 101 Cả cơn mưa và Phorni đều không thay đổi trong suốt thời gian qua. 102 Dù vậy tôi vẫn cảm thấy một nỗi bồn chồn khôn tả trong lòng. 103 'Không còn thời gian nữa rồi...' 104 Là về buổi biểu diễn tốt nghiệp ư? 105 Nhưng tôi còn chưa từng nghĩ về điều đó cho tới tận bây giờ. 106 Thật ra, tôi khá chắc rằng đó không phải là về việc tốt nghiệp. 107 Nếu thế thì là gì? 108 [Phorni] 109 "Hửm? Có chuyện gì sao?" 110 [Chris] 111 "À... không có gì." 112 Nghe Phorni nói, tôi chợt nhớ lại lần đầu chúng tôi gặp nhau. 113 Hồi ấy, tôi gặp khó khăn trong việc làm quen với thị trấn, và luôn cảm thấy chán trường. 114 Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng còn nhớ được gì mấy về khoảng thời gian đó. 115 Nhưng giờ đây, mọi thứ chợt hiện về thật rõ ràng. 116 Về việc tôi bị cảm. 117 Về việc ban đầu, tôi cứ tưởng cô ấy là ảo giác. 118 Lần đầu chúng tôi cùng diễn. 119 Thanh âm của giọng hát khi đó. 120 ---Cuối cùng, cuộc chia li không thể tránh khỏi với Phorni đập vào tâm trí tôi. 121 Phorni đã sống trong căn phòng này trước cả tôi. 122 Cô ấy sẽ làm gì sau khi tôi đã tốt nghiệp rồi? 123 Tôi chưa từng nói chuyện này với cô ấy bao giờ. 124 Nhưng chúng tôi chỉ còn khoảng ba tháng. 125 Phải chăng tôi đã cố tình lảng tránh việc này? 126 Và đó là điều tôi thấy được dưới hình thức của một giấc mơ... 127 Không hẳn là không có khả năng đó, nhưng như thế vẫn có phần hơi quá. (Không hẳn là hoàn toàn không thể, nhưng thế vẫn có vẻ hơi quá mức.) 128 Tuy nhiên... tôi lờ mờ cảm thấy mình không sai khi nghĩ vậy. 129 Đồng thời tôi cũng không cảm thấy mình hoàn toàn đúng. 130 [Phorni] 131 "... Chris? Chẳng phải đến lúc anh phải đi rồi sao?" 132 [Chris] 133 "A... ừ, xin lỗi. Hẹn gặp lại em sau nhé." 134 Tôi đã chìm trong suy nghĩ mất một lúc, nhưng vẫn còn dư thời gian. 135 Đó là vì thứ hai hàng tuần là ngày tôi gửi thư cho Ari. 136 Hộp thư nằm trên đường tới trường, nên cũng chẳng việc gì phải vội. 137 Thế nhưng tôi vẫn thấy mình đi sớm hơn mọi khi. 138 Trong khi bỏ thư vào hòm, tôi nghĩ về Phorni nhiều hơn là Ari. 139 Dù có lo về việc từ giờ trở đi cô ấy sẽ làm gì, đây không phải lúc để làm thế. 140 Thay vào đó, tôi nhận ra mình hồi tưởng về Phorni, cũng khá lâu rồi tôi không làm vậy. 141 Về những thứ nhỏ nhặt... về những việc bọn tôi làm khi mới gặp lần đầu. 142 Những kỉ niệm đó phần nào xoa dịu tôi. 143 Đúng lúc ấy--- 144 Một giai điệu vang lên trong tâm trí tôi. 145 Cũng lâu rồi kể từ khi tôi thấy muốn soạn nhạc. Chắc là lần đầu tiên kể từ khi tôi soạn bản nhạc dành cho Ari - bản nhạc tôi vẫn thường hay tập cùng Phorni. 146 Không biết tự bao giờ, tôi đã dùng tay gõ lên một bàn phím Fortell tưởng tượng, hình dung ra những nốt nhạc được tạo ra trong tâm trí (trong đầu mình). 147 Vì không còn nhiều thời gian để lãng phí, tôi vừa đi vừa chơi trên bàn phím vô hình đó. 148 Sau khi đã hoàn thành bản nhạc đến một mức nhất định, tôi bắt đầu tìm ra những điểm còn chưa vừa ý. 149 Dù có thể viết ra những gì tôi nghĩ được lên một tờ nhạc phổ, tôi thường không làm thế sau một khoảng thời gian nào đó. 150 Tôi sẽ nghĩ về bản nhạc trong trạng thái gần như vô thức - như khi đi trên hành lang hay trong khi tắm - và tiếp tục việc chỉnh sửa trong đầu mình. 151 Cuối cùng, tôi sẽ chép nó lên một bản nhạc phổ. 152 Thế là tôi có thể hoàn thành bản nhạc mà không sợ bị muối mặt không cần thiết. 153 ---Trong khi thả mình trong dòng suy nghĩ, tôi quyết định tạm gạt giai điệu trong đầu mình qua một bên và nhanh chân đến trường. 154 Tiếng nước chảy nhẹ nhàng. 155 Là tiếng mưa chảy xuống máng nước bằng kẽm. 156 Một vài tia sáng vượt qua được làn mây mỏng chiếu sáng yếu ớt. 157 Tôi định ngồi dậy để bật đèn, nhưng khi nhận ra có người ở ngay cạnh gối mình, tôi ngạc nhiên dừng lại. 158 [Phorni] 159 "Chào buổi sáng." 160 [Chris] 161 "... Chào buổi sáng." 162 [Phorni] 163 "Cũng chẳng phải chuyện gì mới, nhưng trông mặt anh lúc ngủ cứ như trẻ con ấy.." 164 [Chris] 165 "... Có ai khi ngủ mà trông mặt không như vậy sao?" 166 [Phorni] 167 "Sao mà em biết được? Em chỉ mới thấy mặt anh khi ngủ thôi mà. Mà thôi, cho em lên như mọi khi đi." 168 Có vẻ không còn hứng thú nữa, cô ấy nhìn tôi thỏa mãn rồi vỗ vỗ cánh vài lần. 169 Tôi cho cô ấy lên tay rồi đưa cô ấy lên chỗ ngồi ưa thích trên bậu cửa sổ. 170 Cô ấy ngồi xuống rồi bắt đầu vung vẩy chân đầy tinh nghịch. 171 [Chris] 172 "Mấy giờ rồi?" 173 [Phorni] 174 "Tầm chín giờ hơn. Tiếc là anh không ngủ thêm lúc nữa, nếu không thì đây đã là cơ hội tốt để trêu chọc anh rồi." 175 Tôi với lấy cái đồng hồ báo thức và tắt hẹn giờ. 176 Có lẽ tôi đã quen với cách đánh thức đột ngột của Phorni, vì dạo này tôi có thể tự dậy trước cả khi chuông đồng hồ reo. 177 Mà dù sao, tôi cũng đi ngủ khá đều đặn, nên đặt đồng hồ cũng chỉ là để phòng hờ mà thôi. 178 [Chris] 179 "Ừ... vậy giờ chắc anh sẽ thay đồ." 180 [Phorni] 181 "À, mà này. Đừng quên lá thư đấy nhé." 182 [Chris] 183 "Anh cho nó vào cặp từ hôm qua rồi." 184 Phorni gật đầu tán thưởng và ngước nhìn ra cơn mưa ngoài trời, ra hiệu chấm dứt cuộc nói chuyện. 185 [Phorni] 186 "Sao vậy nhỉ? Hôm nay lại mưa nữa à?" 187 [Chris] 188 "Như mọi khi." 189 [Phorni] 190 "Nghĩa là trời đẹp nhỉ." 191 [Chris] 192 "... như mọi khi." 193 Tôi nhanh chóng thay đồ rồi đi ra cửa trước. 194 Tôi thường không ăn sáng, và Phorni thì không ăn gì hết. 195 Nên tất cả những gì tôi phải làm trước khi đi là rửa mặt và thay đồ. 196 Khi vừa mở cửa ra, thứ đầu tiên tôi nghe được là tiếng mưa đập xuống hè phố. 197 Dù hoàn toàn không ồn ào, nó là nỗi chướng tai không dứt với tôi, như thể ráy tai không tài nào lấy ra được vậy. 198 ---Thành phố của những cơn mưa. 199 Thật khó mà không nghĩ đến cái tên đó khi tới đây lần đầu. 200 Đã có lúc nơi đây thực sự được gọi là 'Thành phố của những cơn Mưa,' và ngay cả cái tên hiện nay của nó, Piova, cũng bắt nguồn từ đó. 201 Nhưng ngày nay, thị trấn này được biết đến như là 'Thành phố Âm nhạc.' 202 Những cư dân của thị trấn đều thừa nhận như vậy, và dường như cảm thấy tự hào về điều đó. 203 Tôi đi dưới mái che (mái hắt) của một cửa hàng bên đường. Những mái che này đã được làm từ rất lâu rồi để tạo chỗ trú mưa cho người dân. 204 Tôi lắc nhẹ đầu và phủi những hạt nước dính trên người mình. 205 Tôi có thể làm vậy một cách tự nhiên, đó là dấu hiệu cho thấy sự quen thuộc của tôi với cuộc sống ở đây. 206 Có lẽ những người dân sinh sống nơi đây cũng đã quen thuộc quá mức với làn mưa rơi quanh năm suốt tháng, vì thường chẳng có ai mang theo dù cả. 207 Sẽ lại một tuần nữa trôi qua trước khi tôi có thể cầm lá thư tiếp theo của Ari. 208 Trong tâm trí, tôi bất giác hình dung ra mình dành một tuần trong khi chờ thư cô ấy. 209 Khoảng thời gian đó đã trở nên quá quen thuộc với tôi. 210 Thị trấn này đã trở nên quá quen thuộc với tôi. 211 Tuần này cũng như mọi tuần khác. Thế nhưng--- 212 Tôi vẫn không thể loại bỏ được cảm giác bất an đang bám lấy mình. 213 Như thể thị trấn này không thật là nơi tôi thuộc về--- 214 Một cảm giác kì quặc. 215 Thỉnh thoảng tôi có cái suy nghĩ ngốc nghếch rằng nếu không có Phorni, Torta, và những lá thư từ Ari, thì ngay cả thời gian cũng sẽ ngừng trôi. 216 [Người đàn ông] 217 "Xin lỗi." 218 Bất chợt, giọng một người lạ kéo tôi ra khỏi cơn mộng mị của mình. Tôi quay lại. 219 [Người đàn ông] 220 "Tôi muốn gửi một lá thư." 221 [Chris] 222 "À, vâng. Xin thứ lỗi." 223 [Người đàn ông] 224 "Cảm ơn cậu." 225 Sau khi khẽ cúi đầu với tôi, người đàn ông bỏ thư vào hòm rồi đi khỏi. 226 Tôi đã đắm mình trong suy nghĩ mất bao lâu? 227 Torta và Phorni hay nói rằng dường như tôi có thói quen xấu là đột ngột chìm sâu vào suy nghĩ. 228 Sẽ không hay nếu tôi bị cảm vì dầm mưa (dính mưa). 229 Tôi quyết định ngừng suy nghĩ thêm nữa và bắt đầu bình thản bước về phía ngôi trường. 230 Cuối cùng tôi cũng đến được trường. Giờ là mười giờ hơn. 231 Vì tôi còn khoảng hai mươi phút trước khi tiết học riêng bắt đầu, tôi dành thời gian tản bộ về phía tòa nhà chính. 232 Những học sinh có lớp vào giờ này khá hiếm gặp, nhưng vẫn có. 233 Sẽ không có học viên năm nhất hay năm hai nào, vì giờ học của họ bắt đầu vào sáng sớm. Nhưng phần lớn học trình của học viên năm ba là những buổi học riêng, thường bắt đầu trễ hơn. 234 Có thể lựa chọn để học kèm riêng vào buổi sáng, nhưng vì hầu hết học viên đều thích học vào buổi chiều hơn, nên giờ này thường không có nhiều người lắm. 235 Nếu tôi chọn học ca hai, bắt đầu lúc mười rưỡi, thì thức dậy buổi sáng cũng chẳng khó nhọc gì. 236 Cộng thêm cả việc không thích đám đông, nên tôi chọn học lớp ca hai này. 237 Nếu đi bộ thì cũng sẽ mất khá nhiều thời gian để băng qua hành lang với các giảng đường, để đến được các lớp dạy kèm riêng. 238 Xứng với danh hiệu một nhạc viện nổi tiếng tầm cỡ quốc gia, ngôi trường này khá lớn. 239 Tôi đi đến phòng học định sẵn của mình trong khi hít thở bầu không khí buổi sáng trong lành và hơi ẩm ướt. 240 Vì lớp học tiếng, hòa âm, và với học viên năm nhất, là các lớp học phổ thông đều được dạy ở đây, có rất nhiều người có mặt ở khu vực này. 241 Tuy nhiên ở đây lại hoàn toàn yên tĩnh vì tất cả các phòng đều cách âm. 242 Dù vậy, khi chiều đến vẫn có thể nghe thấy tiếng lao xao của con người. 243 Nhưng tôi thích không khí nơi đây vào buổi sáng. 244 Bầu không khí bị nén lại ở hành lang át bớt tiếng mưa, nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy nó thấu tận xương tủy mình. 245 [Chris] 246 "Xin được làm phiền." 247 Tôi đến trước giờ học, mười rưỡi, hơn mười lăm phút, nên Cô Cordell vẫn chưa có đây. 248 Cô ấy thường đến đây sớm mười phút, nhưng hôm nay tôi tình cờ còn đến sớm hơn thế. 249 [Chris] 250 "Giờ thì..." 251 Tôi kéo một cái ghế ra và bỏ cây Fortell ra khỏi hộp đàn. 252 Có một cây Fortell khác ở trong phòng, nhưng nhạc cụ của mình với tôi vẫn là nhất. 253 Tập trung vào những ngón tay của mình, tôi chơi vài nốt. 254 Sau khi đã chơi như vậy được vài phút, tôi nghe thấy tiếng cửa mở sau lưng mình. 255 [Cordell] 256 "Chào buổi sáng." 257 [Chris] 258 "Chào buổi sáng, thưa cô." 259 Tôi xoay mình, đáp lại lời chào. 260 [Cordell] 261 "Đừng bận tâm. Cứ chơi tiếp đi." 262 [Chris] 263 "Thực ra thì em cũng xong rồi." 264 [Cordell] 265 "Vậy à? Được rồi. Không phải em tới hơi sớm sao?" 266 Cô Cordell liếc nhìn đồng hồ, sau đó quay về phía tôi chờ một lời khẳng định. 267 [Chris] 268 "À, vâng ạ." 269 [Cordell] 270 "Dù sao thì tôi có chuyện này cần nói với em. Tôi chắc là em biết chuyện tôi muốn nói chứ." 271 [Chris] 272 "... Về bạn diễn của em đúng không?" 273 [Cordell] 274 "Chính xác. Không phải là em không biết bất kì một ứng viên nào đúng không?" 275 [Chris] 276 "Đúng vậy, nhưng..." 277 [Cordell] 278 "Chọn được bạn diễn rồi, các em sẽ còn cần thời gian để luyện tập với nhau. Vì vậy sẽ không có thời gian để lãng phí đâu." 279 [Chris] 280 "Vẫn còn vài tháng nữa cơ mà." 281 [Cordell] 282 "Còn hai tháng. Không phải một khoảng thời gian em có thể bình thản gọi là 'vài tháng' đâu nhỉ?" 283 [Chris] 284 "Ư. Vậy ra đó là khoảng thời gian còn lại của em." 285 [Cordell] 286 "Tôi biết là em lơ đễnh, nhưng không đến mức này chứ." 287 [Chris] 288 "Cô biết em ngoài cuộc (lơ mơ) đến thế nào mà, hãy tránh nói về chủ đề đó nhé?" 289 [Cordell] 290 "Đây cũng là công việc của tôi. Nào, em đã tích cực tìm kiếm chưa?" 291 [Chris] 292 "Vâng, có ạ." 293 [Cordell] 294 "Đó là nói dối." 295 Đúng là Cô Cordell khi đưa ra một lời khẳng định thẳng thừng như thế. 296 [Chris] 297 "Sao cô lại nghĩ vậy?" 298 [Cordell] 299 "Hừm, tôi đã tìm ra một vài cá tính của em." 300 [Chris] 301 "... Thế sao cô còn hỏi?" 302 [Cordell] 303 "Sao cơ, vậy là tôi nói đúng à?" 304 Cô ấy khẽ cười khi dùng tay vuốt nhẹ tóc. 305 Tôi thích những động tác mà thỉnh thoảng Cô Cordell vẫn làm. 306 Khi giảng về âm nhạc, cô rất nghiêm khắc và không khoan nhượng với học sinh của mình, nhưng đó không phải là tất cả về cô. 307 Dù rằng có vẻ hầu hết các học viên đều không thể nhìn thấu hình ảnh một giảng viên nghiêm khắc của cô. 308 Thực ra, ngay cả tôi cũng từng như vậy, cho đến khi tôi bắt đầu học những lớp kèm riêng này. 309 [Chris] 310 "Vâng, trúng ngay tim đen ạ." 311 [Cordell] 312 "Hừmm, tôi đoán rằng có rất ít ca sĩ có thể bổ khuyết được cho thanh âm của em. Hạn chế bản thân cũng không phải là ý hay." 313 [Chris] 314 "Vâng, đó là một phần lí do ạ." 315 Tôi tiếp tục giả bộ với một nụ cười yếu ớt. 316 Đôi lúc dường như cô đánh giá quá cao khả năng của tôi. 317 Trong số tất cả các giảng viên trong trường này, Cô Cordell đặc biệt đề cao kĩ năng của tôi. 318 Nhưng bản thân tôi lại không thấy thế. 319 Cây đàn Fortell là một nhạc cụ đòi hỏi phải sử dụng ma thuật, và người chơi có khả năng kiểm soát đáng kể âm sắc của nó. 320 Nó không giống như dương cầm hay đàn cembalo, chỉ cần nhấn một phím đàn là tạo ra được một nốt độc nhất. 321 Đương nhiên là âm thanh sẽ khác đi nếu nhấn phím mạnh hơn hay sử dụng bàn đạp, nhưng đó không phải là thứ khiến tiếng đàn Fortel của từng người trở nên khác biệt. 322 Có thể nói bản thân sự khác biệt về âm thanh khá giống với nhạc cụ bộ khí. Tuy nhiên nó giống với giọng người nhất. 323 Và thật trùng hợp là Cô Cordell lại đánh giá khá cao âm thanh mà tôi tạo ra. 324 Việc này phụ thuộc khá nhiều vào cách người khác cảm thụ âm thanh thế nào. Người nghệ sĩ không cách nào tự cảm nhận được. 325 Giống như việc có người nói cho bạn biết một thứ bạn thấy bình thường lại hết sức độc đáo. 326 [Cordell] 327 "Chris... em có nghe cô nói gì không đấy?" 328 [Chris] 329 "Ơ, à... không." 330 [Cordell] 331 "Thành thật là tốt. Nhưng nhớ là cô sẽ trừ điểm nếu em không lắng nghe trong giờ học đấy." 332 [Chris] 333 "Xin lỗi cô." 334 [Cordell] 335 "Không sao. Chuyện đó để sau nói, bắt đầu buổi học thôi nào." 336 [Chris] 337 "Hiểu rồi ạ." 338 Tôi lấy nhạc phổ ra và để lên giá nhạc. 339 Cô Cordell nhìn lướt qua bản nhạc qua vai tôi. 340 [Cordell] 341 "Vẫn bản nhạc mọi khi à?" 342 [Chris] 343 "Vâng. Em biết bản nhạc phụ thuộc vào bạn diễn, nhưng đây là bản duy nhất em hiện có." 344 [Cordell] 345 "Thôi được. Vậy hãy chơi từ đầu. Em có thể bắt đầu." 346 Hoàn thành bài diễn của mình, tôi quay lại trông đợi lời phê bình của Cô Cordell. 347 [Cordell] 348 "Nghe khá đấy. Cứ đà này thì cô không có gì để lo nữa rồi." 349 [Chris] 350 "Vâng... có lẽ vậy." 351 [Cordell] 352 "Dù vậy, vẫn còn nhiều việc để làm. Điều này không làm thay đổi sự thật rằng em vẫn chưa có bạn diễn." 353 [Chris] 354 "Vậy là chúng ta lại quay lại với chủ đề đó..." 355 [Cordell] 356 "Nếu không tìm bạn diễn, em sẽ không tốt nghiệp được. Đương nhiên là cô sẽ tìm cách thu xếp trước khi chuyện đó xảy ra." 357 [Chris] 358 "'Thu xếp'? Để đề phòng thì em có thể hỏi đó là gì không?" 359 [Cordell] 360 "'Để đề phòng?'" 361 Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầu hàng, rồi nhanh chóng chuyển sang thảm bại. 362 [Cordell] 363 "Cô sẽ quyết định thay em bằng cách đề nghị một học sinh ở khoa thanh nhạc. Bọn cô không thể để một học sinh triển vọng thế này trượt tốt nghiệp được." 364 [Chris] 365 "... Ra vậy." 366 [Cordell] 367 "Thật là một câu trả lời nửa vời... Em có muốn làm việc này không vậy?" 368 [Chris] 369 "Cô không thấy sao?" 370 [Cordell] 371 "Còn Tortinita thì sao? Em biết rõ về trò ấy, không phải cô bé rất thích hợp sao?" 372 [Chris] 373 "Em sẽ nghĩ về điều đó. Dù sao cũng cứ bắt đầu luyện tập thôi." 374 [Cordell] 375 "Được rồi. Dù không nhiều, nhưng không phải là không có chỗ cần cải thiện." 376 [Chris] 377 "Vâng ạ." 378 [Cordell] 379 "Vậy hãy bắt đầu lại từ dấu F." 380 [Cordell] 381 "Hừm, cũng được. Cô cho rằng em qua rồi đấy." 382 [Chris] 383 "Cô 'cho rằng'?" 384 [Cordell] 385 "Chỉ đủ điểm đạt. Chắc chắn là thấp hơn trình độ của em rất nhiều. Có gì khiến em bận tâm sao?" 386 [Chris] 387 "Mọi người cứ trách móc em mãi suốt từ ngày hôm qua." 388 [Cordell] 389 "Về việc bạn diễn?" 390 [Chris] 391 "Vâng." 392 [Cordell] 393 "Là Tortinita à?" 394 [Chris] 395 "... Vâng, cô ấy cũng vậy." 396 [Cordell] 397 "'Cũng vậy,' à. Thôi được... Cô sẽ không nhắc đến việc này nữa cho đến thời khắc quyết định." 398 [Chris] 399 "Vậy ạ... Cảm ơn cô. Nhưng cô chắc là thế không sao chứ?" 400 [Cordell] 401 "Nếu đã có người nhắc em về việc này rồi, thì có khi làm vậy lại phản tác dụng. Hơn nữa trong tình huống xấu nhất cô vẫn có thể thu xếp được." 402 [Chris] 403 "'Thu xếp'...? Cô có thể làm thế thật sao?" 404 [Cordell] 405 "Cô sẽ đề nghị ai đó ở khoa thanh nhạc, nếu vậy em sẽ không có quyền lựa chọn nữa. Bọn cô không thể để một học sinh triển vọng thế này trượt tốt nghiệp được." 406 [Chris] 407 "Vậy sao..." 408 [Cordell] 409 "Trả lời nửa vời thế đấy. Được rồi, tiếp tục tập luyện thôi." 410 [Chris] 411 "À... vâng." 412 [Cordell] 413 "Cô nghĩ chúng ta sẽ tập lại từ đầu." 414 [Cordell] 415 "Vừa rồi thật kinh khủng. Em cũng nhận thấy vậy đúng không?" 416 [Chris] 417 "Vâng." 418 [Cordell] 419 "Tốt. Phạm sai lầm trong khi luyện tập cũng chẳng có gì to tát." 420 Tôi không rõ Cô Cordell đang nghĩ gì, nhưng cô cười yếu ớt với tôi. 421 [Cordell] 422 "Có lẽ trong trường hợp của em thì cô nghĩ em thiếu một mục đích." 423 [Chris] 424 "Ý cô là sao?" 425 [Cordell] 426 "Không phải là khôn ngoan khi cứ tập bản nhạc của em trong khi vẫn chưa tìm ra một bạn diễn." 427 [Chris] 428 "... Vậy là chúng ta lại quay lại với chủ đề đó." 429 [Cordell] 430 "Cô không nói thế để làm phiền em. Mà nói cho cùng, bây giờ không còn là lúc để nói về chuyện này nữa rồi." 431 [Chris] 432 "Vâng, em... biết rồi." 433 [Cordell] 434 "Vậy cô sẽ chấp nhận lời em nói." 435 [Chris] 436 "Cảm ơn cô." 437 [Cordell] 438 "Ít nhất em cũng có một ứng viên đúng không?" 439 [Chris] 440 "À, vâng." 441 [Cordell] 442 "Là bạn em, Tortinita?" 443 [Chris] 444 "... Vâng, đúng vậy." 445 [Cordell] 446 "Trò ấy cũng tốt nghiệp trong năm nay, đúng không? Không phải là hoàn toàn thích hợp với vị trí này sao?" 447 [Chris] 448 "Em sẽ nghĩ về điều đó." 449 [Cordell] 450 "Vậy à... Thôi được rồi. Trong tình huống xấu nhất, cô sẽ thu xếp giúp em." 451 [Chris] 452 "'Thu xếp'...?" 453 [Cordell] 454 "Cô sẽ yêu cầu một học viên khoa thanh nhạc. Nếu em vẫn chưa tìm thấy bạn diễn trước khi khóa học năm nay kết thúc, cô sẽ quyết định bạn diễn cho em." 455 [Chris] 456 "Nghĩa là...?" 457 [Cordell] 458 "Là em sẽ không được có ý kiến gì về việc lựa chọn. Vả lại, không phải sẽ rất khó để đi tìm bạn diễn trong khi em vẫn chưa thuần thục được cả bản nhạc của mình sao?" 459 Tôi đáp lại những lời đó với giọng nặng nề. 460 [Chris] 461 "Chẳng có gì khó cả." 462 [Cordell] 463 "Vậy à. Nếu vậy tôi đặt sự tin tưởng của mình vào em đấy. Hãy mau mau mà chọn một bạn diễn cho mình đi." 464 [Chris] 465 "..." 466 ... Tôi đã mắc cạm. 467 Nhưng khi cô ấy cười với tôi như thế, tôi không có lời nào để đáp trả được nữa. 468 [Cordell] 469 "Thôi, bắt đầu luyện tập thôi. Đừng sợ phạm sai sót. Hãy bắt đầu lại từ đầu nào." 470 Tôi ở lại trong căn phòng học sau khi Cô Cordell đã đi khỏi, chờ cho sự hưng phấn nhẹ nhàng từ màn trình diễn của mình tan biến. 471 Và bắt đầu nghĩ về lời nhắc nhở tôi đã nghe không biết bao lần rồi. 472 Không phải là tôi chưa từng nghĩ về vấn đề tìm bạn diễn này. 473 Chỉ là tôi thấy khá lãnh đạm với nó. 474 Dù biết quá rõ là thời gian chẳng còn là bao, nhưng tôi vẫn không thể thúc đẩy bản thân mình hành động. 475 'Học viện Piova.' 476 Học viện này, mang tên thị trấn mà nó được xây dựng, nổi tiếng về việc đã đào tạo vô số nhạc sĩ nổi tiếng. 477 Với một lịch sử lâu đời như vậy, thì được nhận vào học và tốt nghiệp khỏi đây được xem như một việc đáng khen ngợi. 478 Vì tôi là một người chơi Fortell, thứ nhạc cụ không có nhiều người có thiên khiếu để chơi, học viện đã khá rộng rãi với việc tôi nhập học. 479 Có lẽ đó là lí do khiến tôi phải chật vật thế này. 480 Chẳng có gì là bất ngờ, tốt nghiệp, nhiệm vụ cuối cùng cần hoàn thành. 481 Nhiệm vụ đó là một buổi biểu diễn ở khán phòng của học viện. 482 Tại sự kiện này, chúng tôi sẽ được đánh giá bởi các học viên đã tốt nghiệp của học viện, và những nhạc sĩ đang làm việc trên khắp đất nước. 483 Tùy thuộc vào kết quả mà có thể sẽ phải học lại một năm nữa, mặc dù trong trường hợp đó hầu hết các học viên đều bị buộc phải thôi học. 484 Ngược lại, tùy thuộc vào độ thành công của buổi biểu diễn mà có thể được đảm bảo ngay tức thì một sự nghiệp âm nhạc thành công. 485 Yêu cầu được đặt ra khá gắt gao. 486 Dù vậy, Cô Cordell đã trấn an rằng tôi có đủ khả năng để có thể tốt nghiệp. 487 Dù rằng cô ấy cũng nhắc nhở tôi rằng thời gian không còn nhiều. 488 Đối với nghệ sĩ Fortell, một buổi diễn bị ràng buộc bởi hai luật lệ, và dù có tài giỏi đến đâu, học viên cũng không thể tốt nghiệp nếu không đáp ứng đủ hai điều kiện đó. 489 Đầu tiên là bản nhạc được chơi phải là bản gốc tự sáng tác. 490 Tôi ngẫu nhiên lại có một bản chuẩn bị sẵn, nên đây không phải là vấn đề. 491 Điều kiện thứ hai, và cũng phiền phức hơn cả, là màn biểu diễn phải là đệm đàn cho một bài hát. 492 Thường thì, điều này nghĩa là cặp đôi với một học viên thanh nhạc năm cuối. 493 Với họ, đây cũng sẽ là màn biểu diễn tốt nghiệp. 494 Nhưng thông thường đó cũng không nhất thiết phải là một học viên thuộc khoa thanh nhạc. 495 Thậm chí còn không cần là một học viên trong trường. Có thể là một thường dân của thị trấn này chẳng hạn. 496 Dù vậy, diễn cùng một người không quen hát trước đám đông có thể đem lại kết quả không tốt. Vì vậy, tôi chưa từng nghe nói có học viên nào diễn chung với người ngoài. 497 Cũng không hẳn là tôi không có một ứng viên. 498 Có điều, một phần trong tôi cảm thấy lưỡng lự khi diễn chung với cô ấy. 499 Lí do là vì... Thực ra, ngay cả tôi cũng không rõ. 500 Cô ấy là một ca sĩ tuyệt vời. Thêm vào đó còn là một người bạn thanh mai trúc mã tôi biết từ hồi còn nhỏ, và bọn tôi vẫn qua lại với nhau khá tốt. 501 Vậy thì tại sao? Tôi đã tự hỏi bản thân mình câu hỏi này vô số lần, nhưng không tài nào tìm ra câu trả lời. 502 Tôi bị kéo trở lại thực tế bởi tiếng chuông điểm, báo hiệu giờ nghỉ trưa. 503 Dù bọn tôi chưa hẹn trước, tôi đi tới nhà ăn để gặp cô bạn thưở nhỏ/bạn diễn tiềm năng trên. 504 Không như hồi sáng, hành lang tràn ngập những học viên tán gẫu với nhau. 505 Tôi chen qua đám đông và đi ra ngoài. 506 Tòa nhà chính tôi vừa ra khỏi gồm có các lớp học, giảng đường, cũng như văn phòng dành cho các giảng viên và các nhân viên trong trường. 507 Tòa nhà phụ tôi đang đi tới bao gồm một vài lớp học và nhiều phòng tập riêng cũng như nhà ăn, thư viện và những cơ sở tạp nham khác. 508 Tôi đi qua khán phòng nằm giữa hai tòa nhà và nhanh nhẹn vào trong để tránh mưa. 509 Bữa trưa có khác, nhà ăn đã đầy người. 510 Nhà ăn có đủ chỗ cho khoảng một trăm người cùng lúc, và khoảng một nửa đã có người ngồi. 511 Tôi để cặp ở chỗ ngồi ưa thích cạnh cửa sổ. 512 Tôi gọi đại món cơm risotto và ngồi xuống sau khi đã bưng nó về chỗ ngồi. 513 [???] 514 "Chào buổi sáng." 515 Trong khi tôi đang bận dùng thìa xúc đồ ăn trên đĩa, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc sau lưng. 516 [Chris] 517 "Ồ, chào buổi sáng." 518 Torta ngồi xuống cạnh tôi và chuyển cái túi tôi để đó sang ghế bên cạnh. 519 [Torta] 520 "Hử?" 521 [Chris] 522 "Hửm?" 523 [Torta] 524 "Cái này." 525 Torta đang cầm tờ nhạc phổ tôi vừa dùng và vẫy vẫy nó trước mặt tôi - chắc nó bị rớt ra khỏi cặp. 526 [Chris] 527 "Nhạc phổ này làm sao à?" 528 [Torta] 529 "Có phải đây là bản nhạc cậu định dùng cho buổi biểu diễn không?" 530 [Chris] 531 "Chắc vậy." 532 [Torta] 533 "Xong rồi chứ?" 534 [Chris] 535 "Chắc vậy." 536 [Torta] 537 "Này... cái câu 'Chắc vậy' đặc trưng ấy của cậu---" 538 [Chris] 539 "'---thôi nói vậy đi có được không,' phải không? Mình đang tập chỉnh lại đây." 540 [Torta] 541 "Chắc vậy... đúng chưa?" 542 Torta nở một nụ cười đầu hàng khi cô ấy kết thúc vấn đề bằng một câu đùa. 543 [Torta] 544 "Này, mình xem được chứ?" 545 [Chris] 546 "Cứ tự nhiên. Trong lúc cậu xem thì mình sẽ ăn trưa." 547 Liếc sang bên cạnh trong khi tôi tiến hành nuốt nốt món risotto đã nguội ngắt, tôi thấy cô ấy tập trung lắng nghe giai điệu trong suy nghĩ. 548 [Torta] 549 "Hừmm..." 550 Tôi ăn xong đúng lúc cô ấy đọc xong bản nhạc phổ. 551 [Torta] 552 "Bản nhạc được đấy." 553 [Chris] 554 "Cảm ơn." 555 [Torta] 556 "Cuối cùng cậu cũng chịu làm việc cần làm hả?" 557 [Chris] 558 "Cậu nghĩ mình lãng phí thời gian sao?" 559 [Torta] 560 "Nhưng mà cậu vẫn chưa tìm được bạn diễn đúng không?" 561 [Chris] 562 "Vẫn chưa." 563 [Torta] 564 "Bất kể bản nhạc của cậu có hay thế nào đi nữa---" 565 [Chris] 566 "Đó chính là điều Cô Cordell vừa nói ban nãy." 567 [Torta] 568 "Cô nói vậy sao? Mà cô nói hoàn toàn đúng." 569 [Chris] 570 "Nhưng sao tự dưng hai người trở nên căng thẳng về chuyện này thế?" 571 [Torta] 572 "Tuần này là sang tháng mười hai rồi. Cậu có biết là chỉ còn lại hai tháng nữa thôi không?" 573 [Chris] 574 "'Chỉ'? Cậu có chắc là không nhầm với 'vẫn' đấy chứ?" 575 [Torta] 576 "... Quá chắc." 577 [Torta] 578 "... *2AÔi*2A Thôi vậy. Chắc mình cũng ăn trưa luôn vậy." 579 [Chris] 580 "Cứ tự nhiên." 581 Torta mở hộp cơm của mình trên bàn. 582 [Torta] 583 "Vậy có nghĩ đến ai chưa?" 584 [Chris] 585 "Cũng không thể nói là mình hoàn toàn không nghĩ ra ai cả." 586 [Torta] 587 "Nói cách khác là không có ai cả." 588 [Chris] 589 "... Đừng vội kết luận thế chứ." 590 [Torta] 591 "Ít nhất thì mình cũng biết điều đó." 592 [Chris] 593 "Không, thực sự là mình có nghĩ đến một người." 594 Đang nhét cái bánh mì kẹp vào miệng, gương mặt cô ấy nhăn lại vì ngạc nhiên rồi hỏi, 595 [Torta] 596 "Shershe---" 597 [Chris] 598 "Đừng nói khi đang nhai." 599 [Torta] 600 "Ực... Hẳn là cậu đang nói về ai đó khác tớ?" 601 [Chris] 602 "Ờ." 603 [Torta] 604 "Sao cơ? Ý cậu là thực sự có ai khác sao?" 605 [Chris] 606 "Nghe cậu nói có vẻ ngạc nhiên nhỉ..." 607 [Torta] 608 "... Thế là ai vậy? Tớ có quen không?" 609 [Chris] 610 "Ờ, ừm... không." 611 Tôi đang nói về cái người mà Cô Cordell nói sẽ thu xếp diễn cùng tôi... 612 Rốt cuộc tôi chỉ biết dựa vào cô, và chẳng thể tự làm được gì hết. 613 Trong khi đang lựa lời để nói với cô ấy, chuẩn bị sẵn sàng cho một tràng cằn nhằn, Torta cười ngặt ngẽo và nói, 614 [Torta] 615 "Ái chà, ngạc nhiên thật đấy. Cậu thực sự làm việc cần làm!" 616 [Chris] 617 "Việc mình cần làm à..." 618 [Torta] 619 "... Sao thế?" 620 Không phủ nhận điều đó 621 Giải thích rõ ràng 622 [Chris] 623 "Thì đâu phải mình chỉ lãng phí thời gian đâu." 624 [Torta] 625 "À, ra vậy. Tốt thật đấy. Con gái?" 626 Sau khi tuôn ra một câu đáp trời ơi, Torta ném cho tôi một câu hỏi hơi bị khó hiểu. 627 [Chris] 628 "Hở? Con gái gì cơ?" 629 [Torta] 630 "Mình đang hỏi là đó có phải một cô gái không. Cậu có biết người ta đồn thế nào không? ... Mà chắc cậu không biết đâu. Cậu chưa từng màng đến mấy chuyện đó mà." 631 [Chris] 632 "Cậu đang trả lời mình bằng một câu hỏi đấy... Và đừng có tự quyết định xem mình biết cái gì hay không biết gì." 633 [Torta] 634 "Vậy? Là con gái à?" 635 [Chris] 636 "Ừm..." 637 [Torta] 638 "A, do dự rồi nhé." 639 [Chris] 640 "Ừ, thì sao?" 641 Chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, nên tôi không thể trả lời được. 642 [Torta] 643 "... Có lẽ mình nên kể chuyện này cho Chị..." 644 [Chris] 645 "Ôi làm ơn đi... Ari chẳng liên quan gì đến việc này, đúng không? ... Thôi được rồi, mình hiểu rồi." 646 [Torta] 647 "Vậy là cuối cùng cũng chịu khai ra." 648 [Chris] 649 "Khai ra à... Nói thế cũng đúng." 650 Torta nghiêng đầu đầy tò mò, khiến tôi không chắc cô ấy hiểu được hàm ý ẩn trong lời tôi nói. 651 [Chris] 652 "Mình nói là có nghĩ đến một người, nhưng thực ra thì vẫn chưa quyết định. Cô Cordell nói sẽ tìm một ca sĩ cho mình, trước khi quá muộn." 653 [Torta] 654 "... Oa. Rốt cuộc là cậu chẳng tìm được ai cả." 655 [Chris] 656 "Chắc vậy." 657 [Torta] 658 "... Khoan đã, vậy đâu có được!" 659 [Chris] 660 "Chắc là không." 661 [Torta] 662 "Cậu đang làm ra vẻ như thể đây không phải chuyện của cậu." 663 [Chris] 664 "Cậu có thể nói thế. Mình cũng chẳng thấy có gì mà phải vội cho được cả." 665 [Torta] 666 "Nước đã đến chân rồi đấy, biết chứ?" 667 [Chris] 668 "Thời gian không thành vấn đề. Không phải nhiều việc đều tự giải quyết theo thời gian sao?" 669 [Torta] 670 "Và nếu không phải vậy?" 671 [Chris] 672 "Thì đến lúc đó mình sẽ nhảy." 673 Tôi không thực sự tin rằng mọi việc sẽ đâu vào đó. 674 Nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, tôi chẳng thể làm gì được cả. 675 [Chris] 676 "Thế vẫn chưa được sao?" 677 [Torta] 678 "... *2Aôi trời*2A" 679 Torta thở dài, và sau một hồi yên lặng, cuối cùng cô ấy nở một nụ cười. 680 [Torta] 681 "Thôi kệ. Như vậy có lẽ hợp với cậu đấy." 682 Ngay từ hồi cò nhỏ, Torta vẫn thường bỏ qua cho tôi bằng cách nói việc đó 'hợp với tôi.' 683 Vai trò của ba người bọn tôi vẫn chẳng thay đổi chút nào kể từ ngày thơ ấu. 684 Torta là em gái của cặp song sinh nhà Fine, sinh sau tôi nhiều tháng. 685 Có lẽ cũng hơi lạ khi một cô gái bằng tuổi nói chuyện với tôi như vậy. 686 Thật ra thì Ari luôn là mẫu người khá yên lặng, và tôi cũng chẳng chuyên tâm gì cho cam. 687 Nên Torta luôn là người tỉnh táo, như để bù lại cho bọn tôi. 688 [Chris] 689 "Cảm ơn vì đã hiểu cho. Thế cái tin đồn ban nãy cậu nhắc đến là gì thế?" 690 [Torta] 691 "Vậy là cậu thực sự không biết gì nhỉ." 692 [Chris] 693 "Chắc không. Vậy?" 694 [Chris] 695 "Ừ... mình nói là có nghĩ đến một người, nhưng thật ra vẫn chưa quyết định. Cô Cordell nói sẽ chọn một ca sĩ cho mình, trước khi quá muộn." 696 [Torta] 697 "Hử? À... ra vậy." 698 [Chris] 699 "'Ra vậy'? Thế cậu nghĩ sao?" 700 [Torta] 701 "K-không có gì? Phải rồi... Không phải mình nghĩ cậu tin vào ba cái tin đồn và giở trò đâu nhé?" 702 [Chris] 703 "Này này..." 704 [Torta] 705 "Đùa thôi mà!" 706 [Chris] 707 "Ờ... Sao cũng được." 708 Tôi bỏ qua chuyện đó để tránh tranh cãi thêm nữa. 709 [Torta] 710 "... *2Akhục khục*2A" 711 [Chris] 712 "Hở?" 713 [Torta] 714 "À, không có gì." 715 [Chris] 716 "... Sao cũng được." 717 [Torta] 718 "Mình nghĩ đó là một ưu điểm của cậu." 719 [Chris] 720 "Là gì?" 721 [Torta] 722 "Cái vẻ vô tâm vô tứ (thờ ơ) của cậu đó." 723 [Chris] 724 "Sao cơ? Đó có phải ưu điểm đâu." 725 [Torta] 726 "Cậu sẽ ngạc nhiên đấy." 727 [Chris] 728 "... Được rồi... Có thế nào cũng được." 729 [Torta] 730 "Nhưng cậu biết không." 731 [Chris] 732 "Sao cơ?" 733 [Torta] 734 "Mình nghĩ sẽ tốt hơn nếu cậu thay đổi thái độ đó đi." 735 [Chris] 736 "Tại sao vậy?" 737 [Torta] 738 "Ahaha. Cậu không hiểu thì thôi. Mà, chúng ta đang nói về chuyện gì ấy nhỉ?" 739 [Chris] 740 "Tin đồn ấy?" 741 [Torta] 742 "Tin đồn nào?" 743 [Chris] 744 "Thì mình đang hỏi cậu mà. Chẳng phải cậu lảm nhảm về mấy cái tin đồn đó sao, về giở trò với cái gì gì ấy?" 745 [Torta] 746 "À, tin đồn đó." 747 [Chris] 748 "Phải rồi. Thế nó nói về cái gì vậy?" 749 [Torta] 750 "Một câu chuyện cũng khá phổ biến thôi. 'Chàng trai và cô gái cùng nhau biểu diễn tốt nghiệp sẽ mãi mãi bên nhau'... mình nhớ là thế." 751 [Chris] 752 "A. Mình nghĩ là ngôi trường nào cũng có những câu chuyện như thế cả." 753 [Torta] 754 "Đúng vậy thật." 755 [Chris] 756 "Hửm. Cậu có vẻ bình thản với chuyện này nhỉ." 757 [Torta] 758 "Có lẽ vậy. Dù sao những người hòa hợp trong âm nhạc cũng sẽ hòa hợp ở mức căn bản về cả tính cách mà." 759 [Torta] 760 "Sau khi dành không biết bao nhiêu thời gian luyện tập cùng nhau, cũng tự nhiên khi thấy có cảm tình với nhau thôi." 761 [Chris] 762 "Thêm nữa, cậu còn cùng làm việc với mục tiêu giống nhau." 763 [Torta] 764 "Chính thế đấy." 765 Torta gật gù thấu hiểu, và rồi khẽ mỉm cười. 766 [Torta] 767 "Vậy là cậu cũng không quan tâm về điều đó nhỉ." 768 [Chris] 769 "Đến mức mình còn chưa tìm cả bạn diễn đây." 770 [Torta] 771 "Vậy mà cậu lại có thể nói đầy tự tin như thế." 772 [Chris] 773 "Về việc gì?" 774 [Torta] 775 "Tâm lí khi yêu." 776 [Chris] 777 "... Quá nửa là cậu tự nói chứ ai." 778 [Torta] 779 "Và cậu đồng tình. Thế chẳng hợp với cậu chút nào." 780 [Chris] 781 "Làm như cậu có tư cách để nói thế không bằng. Nói gì thì nói, mình cũng có bạn gái đấy." 782 [Torta] 783 "Chị thì không tính. Cậu chỉ hẹn hò với cô bạn thưở nhỏ thôi chứ có gì đâu." 784 [Chris] 785 "Mình không cần một người còn chưa hẹn hò dạy bảo." 786 [Torta] 787 ""Còn mình thì không cần được giảng giải bởi một người xem mình là chuyên gia trong ngành." 788 Kết thúc cuộc tranh cãi ở đó, bọn tôi gườm nhau, rồi bật cười. 789 Torta và Ari - tôi vẫn còn có thể nhớ rõ ràng về cái thời tôi vẫn còn sống ở rất gần hai người bạn thanh mai trúc mã của mình. 790 Một cậu bé và hai cô bé song sinh chào đời cùng một năm dần già trở nên thân thiết như một gia đình, một phần vì có nhà ở gần nhau. 791 Cậu bé ngẫu nhiên lại có năng khiếu chơi cây đàn Fortell; và cô em gái của cặp song sinh có giọng hát trời cho. 792 Nhưng cô chị cả lại chẳng có tài năng gì đặc biệt. 793 Vì vậy cha mẹ của cả hai gia đình đều thấy cô em là xứng đôi với cậu bé nhất. 794 Nhưng rồi một hôm cậu bé bắt đầu hẹn hò với cô chị, điều này, ít nhất là đối với bọn trẻ, được chấp nhận như sự thật hiển nhiên. 795 Hai đứa trẻ có tài lên đường tới Thành phố Âm nhạc để theo đuổi giấc mơ của mình, trong khi cô bé bị bỏ lại theo đuổi giấc mơ của bản thân tại thị trấn mình sinh ra và lớn lên. 796 Cặp tình nhân gắn kết với nhau bằng những lá thư qua lại hằng tuần, thứ duy nhất nối họ lại với nhau giữa khoảng cách nghìn trùng khôn thấu. 797 Một người ở tại một thị trấn bao quanh bởi biển cả, trong khi người kia ở một nơi bốn bề núi cao, đó là tất cả những gì họ có thể làm. 798 Một con hầm đào xuyên qua những quả núi là cách đường ra duy nhất khỏi nơi đây. 799 Phải mất đến nửa ngày đi tàu chỉ để đến được thị trấn liền kề. 800 Đó chính là khoảng cách giữa hai người họ. 801 [Torta] 802 "Cậu lại chìm vào suy nghĩ nữa rồi." 803 [Chris] 804 "... A, xin lỗi." 805 [Torta] 806 "Không, mình đâu bận tâm chuyện đó... Mà này." 807 [Chris] 808 "Hửm?" 809 [Torta] 810 "Tìm một bạn diễn sơm sớm đi nhé?" 811 [Chris] 812 "Đã rõ. Không, thật đấy." 813 [Torta] 814 "Thật không đấy?" 815 [Chris] 816 "Thật mà. Cô Cordell cũng nói vậy mà. Nói thế chứ cậu thì sao?" 817 [Torta] 818 "Mình?" 819 [Chris] 820 "Cậu đã tìm được ai chưa?" 821 [Torta] 822 "Chưa." 823 [Chris] 824 "... Nghe này---" 825 [Torta] 826 "Dừng ngay. Đừng nói nữa nếu cậu biết điều gì là tốt nhất cho mình." 827 [Chris] 828 "Hở? Ý cậu là sao?" 829 [Torta] 830 "Ca sĩ có thể độc diễn. Nhưng vì diễn cùng với một học viên Fortell có tài đem lại đánh giá tốt hơn, nên ít người chọn làm thế." 831 [Chris] 832 "Nhưng cậu định độc diễn sao?" 833 [Torta] 834 "Như thế bớt áp lực hơn." 835 [Chris] 836 "À, ra vậy." 837 [Torta] 838 "Thêm nữa..." 839 Tôi đã biết cô ấy sẽ nói gì tiếp theo. 840 Đó là độ gần gũi giữa tôi và Torta sau bao năm tháng. 841 [Torta] 842 "Nếu có người không tìm được ai, chẳng phải sẽ tốt cho cậu ta nếu có ai đó để nhờ vả sao?" 843 [Chris] 844 "... Cảm ơn." 845 [Torta] 846 "Nhưng không phải vì thế mà cậu thôi tìm kiếm đâu đấy nhé?" 847 [Chris] 848 "Mình biết mà." 849 ---Về một phương diện nào đó, chúng tôi còn gần gũi hơn cả tình nhân. 850 Chính vì thế nên mới cần cố gắng giữ một khoảng cách nhất định. 851 [Chris] 852 "Nhưng cậu biết không." 853 Nhận ra lí do tôi vẫn vô thức tránh mặt Torta, tôi nhẹ nhàng nói thêm để phá vỡ bầu không khí thân mật này. 854 [Chris] 855 "Ca sĩ có quyền lựa tự do chọn lựa. Không được công bằng lắm, đúng công?" 856 [Torta] 857 "Hoàn toàn không. Dù sao cậu cũng được biệt đãi chỉ vì có khả năng chơi đàn Fortell." 858 [Chris] 859 "Chẳng phải mình muốn thế. Vả lại, có thể mình đặc biệt thật đấy, nhưng mình không tập luyện để được vậy. Là ngẫu nhiên mà mình sinh ra đã vậy rồi, đúng không nào?" 860 [Torta] 861 "Cái 'ngẫu nhiên' đó là thứ quan trọng trong trường hợp này đấy." 862 [Chris] 863 "Mình chỉ hiếm có thôi." 864 [Torta] 865 "Ahaha, cậu nói thế thì hẳn không phải là khiêm tốn - đó là điều cậu thực sự nghĩ. Hay thật đấy." 866 [Chris] 867 "Đó có phải là khen không đấy?" 868 [Torta] 869 "Có thể là không phải đâu." 870 [Chris] 871 "Thế là gì đây?" 872 [Torta] 873 "Cứ chọn bất cứ gì cậu thích." 874 [Chris] 875 "Vậy thì chắc không phải là khen rồi." 876 [Torta] 877 "Vậy thì cứ cho là thế đi. Nhìn đời qua cái lăng kính đen thui rất giống cậu mà." 878 Mối quan hệ cực kì gần gũi của bọn tôi vô tình khiến tôi cảm thấy thoải mái. 879 Tôi phải thở dài một hơi để kéo mình ra khỏi cảm giác đó. 880 [Chris] 881 "... *2AHà*2A... Tại sao nghệ sĩ Fortell lại phải cặp với ca sĩ chứ..." 882 [Torta] 883 "Vì giọng hát của con người hợp vơi âm sắc của cây Fortell nhất chứ sao." 884 [Chris] 885 "A... mình cảm thấy dường như đã nghe điều đó ở đâu rồi." 886 [Torta] 887 "'Cảm thấy'? Bọn mình học nó trong lớp đấy." 888 [Chris] 889 "Thật à?" 890 [Torta] 891 "Vào năm nhất. Ở buổi thuyết giảng về lịch sử đàn Fortell." 892 [Chris] 893 "Thế còn khả năng mình chưa từng học lớp đó?" 894 [Torta] 895 "... Bằng không. Để mình hỏi cậu câu này, cậu đang học chơi cái gì thế?" 896 [Chris] 897 "... Fortell. Ư, xin lỗi." 898 [Torta] 899 "Thật tốt khi có thể tồn tại ngoài xã hội chỉ bằng năng khiếu nhỉ." 900 [Chris] 901 "A, cậu vừa mới châm chọc tất cả những học viên Fortell ở học viện này." 902 [Torta] 903 "Không có đâu. Mình chỉ nói về cậu thôi, người không bao giờ chịu chép bài mà chỉ dựa vào mỗi kĩ năng thực hành ạ." 904 [Chris] 905 "..." 906 [Torta] 907 "Được rồi, được rồi... Nghe đây. Lần này nhớ nghe cho kĩ đấy nhé?" 908 [Torta] 909 "Âm thanh của cây đàn Fortell, chẳng biết tại sao nhưng bị kiểm soát bởi thiên hướng cá nhân mỗi người. Có thể nói là bởi tính cách của họ." 910 [Torta] 911 "Cũng như tất cả mọi người đều có giọng nói khác nhau, âm sắc của đàn Fortell của từng người cũng khác biệt tương tự như vậy." 912 [Torta] 913 "Hơn nữa, nó dễ dàng bị ảnh hưởng bởi tâm trạng và cảm xúc khi chơi đàn của người chơi." 914 [Torta] 915 "Đàn Fortell truyền tải cảm xúc đặc biệt tốt, nên nếu đệm cho một bài hát, với ca từ cũng truyền tải những cảm xúc đó, sẽ tạo nên một bản phối tuyệt vời. Hiểu chưa?" 916 [Chris] 917 "Ừ... mình hiểu được hầu hết tất cả những gì cậu vừa nói." 918 [Torta] 919 "Được rồi, tốt lắm." 920 [Chris] 921 "Nhưng như thế cũng chẳng phải lí do gì để khiến nghệ sĩ Fortell phải cặp cùng với ca sĩ, đúng không? Chẳng phải vẫn là bất công khi ca sĩ có thể độc diễn sao?" 922 [Torta] 923 "Hở? À, ra ý cậu là thế." 924 [Chris] 925 "Vậy là cậu bỏ công ra giải thích cho mình, nhưng câu trả lời lại trật lất. Đã vậy cậu lại còn ra vẻ thế là đúng nữa chứ." 926 [Torta] 927 "... Ừ đấy, mình nghĩ điều đó là cần thiết." 928 [Chris] 929 "Hả? T... Tại sao chứ?" 930 [Torta] 931 "... Nếu cậu chịu khó suy nghĩ một chút thì sẽ thấy rõ như ban ngày. Đó là vì số học viên Fortell ở đây chẳng có nhiều. Khoa thanh nhạc có gấp đôi số học viên." 932 [Chris] 933 "... Cũng phải." 934 [Torta] 935 "Cuối cùng cũng hiểu ra rồi chứ, thưa ngài?" 936 [Chris] 937 "... Vâng, thưa cô." 938 [Torta] 939 "Ahaha. Giờ thì đã hiểu hết rồi, cậu biết cần làm gì rồi, đúng không?" 940 [Chris] 941 "Ừ, biết rồi. Mình sẽ đi tìm ai đó." 942 [Torta] 943 "Tốt lắm... À, có muốn mình đi tìm cùng cậu không? Mình có thể hỏi nhờ vài người quen cho." 944 Giống như tôi, Torta cũng học ca sáng. 945 Thường thì, bọn tôi ai đi đường nấy sau khi ăn trưa ở đây. 946 Nhờ cô ấy giúp 947 Không phải hôm nay 948 Lời đề nghị của cô ấy chắc chắn được hoan nghênh. 949 [Chris] 950 "Vậy có lẽ mình sẽ nhận lời đề nghị của cậu vậy." 951 [Torta] 952 "Được rồi, làm một vòng quanh trường nào." 953 [Chris] 954 "Tốt thôi. Cậu nghĩ ra nơi nào không?" 955 [Torta] 956 "Mình biết điều này *2Acậu*2A không biết. Đi theo mình nào." 957 [Chris] 958 "Ừ... Cũng được." 959 at01_1 960 [Chris] 961 "Hửmm... Chắc không phải hôm nay." 962 [Torta] 963 "Cậu nói thế chứ biết tính cậu hẳn cậu định hôm nay sẽ chẳng làm gì nữa." 964 [Chris] 965 "Không phải thế. Mình chỉ không muốn vừa bắt đầu đã phải nhờ cậu." 966 [Torta] 967 "Ồ, thật là một điều đáng ngưỡng mộ để nói ra." 968 [Chris] 969 "Chắc vậy. Dù sao gần đây cũng có nhiều người làm phiền mình về việc này." 970 [Torta] 971 "Có phải Chị trách cậu không đấy?" 972 [Chris] 973 "Đúng vậy. Dù sao mình cũng sẽ biết ơn nếu cậu đừng cho cô ấy quá nhiều thông tin không cần thiết." 974 [Torta] 975 "Nếu không cần thiết thì mình đã chẳng tốn công viết cho Chị làm gì. Cậu có biết là việc tốt nghiệp của cậu đang treo lơ lửng trên đầu không hả? Có ý kiến gì không?" 976 [Chris] 977 "... Không." 978 [Torta] 979 "Tốt lắm. Vậy 'không phải hôm nay' là ý làm sao?" 980 [Chris] 981 "A, ý mình là có thể mình sẽ nhờ cậu hôm khác." 982 [Torta] 983 "Nếu vậy, mình luôn sẵn lòng. Cứ nói với mình vào bữa trưa." 984 [Chris] 985 "Hiểu rồi." 986 [Torta] 987 "Được rồi, chắc mình sẽ đi khỏi đây sau khi ăn xong." 988 Có vẻ như chúng tôi đã nói chuyện khá lâu, vì lượng người trong nhà ăn đã vãn đi đáng kể. 989 Nhận thấy vậy, Torta nhanh chóng quẳng miếng bánh mì kẹp còn lại vào miệng, và nói với tôi mà không thèm nuốt. 990 [Torta] 991 "Ấy nhờ nhồi nhế?" 992 [Chris] 993 "... Hơn một giờ hai mươi một chút." 994 [Torta] 995 "... Cảm ơn nhé. Vậy hẹn mai gặp lại." 996 [Chris] 997 "Ừ. Hẹn gặp lại." 998 Một rưỡi là hết giờ nghỉ trưa, nên vẫn còn thời gian cho cô ấy kịp đến phòng tập. 999 Vào thứ Hai hàng tuần, khi sắp hết giờ nghỉ trưa, cũng không có gì lạ nếu những phòng tập đều đầy ắp học viên. 1000 Một vài giáo viên dạy nhạc đã nghĩ ra khẩu hiệu 'bỏ tập nhạc một ngày, thì khả năng sẽ lùi mất ba ngày,' và nhiều người có vẻ đã khắc cốt ghi tâm điều đó. 1001 Dù cuối tuần không có giờ, hiếm có học viên nào dành hai ngày nghỉ để đi chơi. 1002 Có lẽ điều đó cho thấy sự tận tâm của mọi người với âm nhạc; đáng tiếc là tôi lại không thể nói về mình như vậy. 1003 Chính vì vậy mà những phòng tập trở nên đầy ắp những học sinh đầy nhiệt huyết ngay từ sáng sớm - nhất là trong những ngày cuối tuần không có giờ trên lớp. 1004 Đôi khi còn không có cả phòng trống. 1005 Những người có thể tập luyện tại nhà như Torta và tôi khá là may mắn. 1006 Nhưng đương nhiên là, không thể hát hết sức được, dù điều đó cũng được chấp nhận tới một mức độ nào đó nhờ đặc trưng của thị trấn này. 1007 Hơn nữa, nhạc cụ bộ khí được gắn giảm âm, nên các học viên đó cũng có thể xoay sở được. 1008 Tuy nhiên, những học viên bên khoa dương cầm - khoa lớn nhất học viện - và học viên bộ dây không được tận hưởng sự xa xỉ đó. 1009 Kết quả là, những học viên như vậy, không thể tập chơi ở trường hay ở nhà vào cuối tuần, sẽ ào vào những phòng tập vào các buổi chiều thứ Hai. 1010 Tôi khá chắc là Torta cũng tập vào cuối tuần - không như tôi. 1011 Tôi luôn thấy ấn tượng vì nỗ lực luyện tập đêm ngày của cô ấy. 1012 Nhưng dù vậy, tôi chưa bao giờ cảm thấy muốn noi theo tấm gương cô ấy... Có lẽ đó là một sự khác biệt về cá tính. 1013 [Chris] 1014 "*2AHàa*2A" 1015 Khẽ thở dài, tôi nhìn qua quang cảnh xung quanh mình một lần nữa. 1016 Những lựa chọn tôi có cũng rất hạn chế. 1017 Tôi có thể đi một vòng qua các phòng tập, nhưng vì không có người quen ở khoa thanh nhạc, làm thế cũng chẳng được gì. 1018 Phòng cenacolo mà học viên có thể tự do sử dụng để giao lưu, có thể là một nơi nên ghé qua. 1019 Ngoài ra tôi còn có thể đến nhờ bạn tôi, Asino, cho vài lời khuyên. 1020 Hoặc cũng có thể chỉ đi loanh quanh mà không có đích đến rõ ràng. 1021 [Chris] 1022 "Được rồi, làm gì bây giờ?" 1023 af01_1 1024 al01_1 1025 ax02_1